Uncategorized

Chương 41



Quân Hôn: Cô Vợ Nhỏ Cố Bám

Tác giả: Nhất Sinh Mạc Ly

Chương 41: Mặc Quần Áo Này Sẽ Hạ Thấp Phong Cách Của Tôi

Nghe được Ngải Tiểu Tiểu cự tuyệt, Kỳ Tuấn liền tỏ vẻ nguy hiểm: “Hoặc là em muốn Ôn Di thấy quan hệ thân mật hơn của chúng ta?”

“Anh đừng có đe dọa”. Ngải Tiểu Tiểu liếc anh một cái. Dù gì bây giờ là ban ngày ban mặt, anh có thể giở trò lưu manh trước mặt mọi người hay sao?

“Nha đầu, bằng em đối với tôi rất hiểu rõ, em nên biết tôi nhất định sẽ làm được”. Kỳ Tuấn nhàn nhạt nhíu mày nhìn cô, tròng mắt đen không chút nào che giấu một tia tà mị.

Trí nhớ hôm qua, bỗng nhiên xông vào đại não, “Ách…. Được rồi….”. Bằng cô đối với huấn luyện viên thối đại khái hiểu rõ chuyện gì anh cũng có thể làm ra được. Thôi, không phải là ra ngoài tham gia một bữa tiệc, đi thì đi thôi, dù sao cô cũng không mất ít thịt nào.

“Chỉ là, tại sao anh lại cùng Lục Vũ thân thiết như vậy?” Trong lòng không nhịn được hỏi ra nghi vấn.

Kỳ Tuấn nhăn lại chân mày tà tà nâng lên nhìn cô, cô có thể khôi phục cảm xúc rất nhanh, anh nghiễm nhiên tiếp nhận. Nhưng, mỗi lần nhắc tới Lục Vũ, trong lòng anh khó chịu.

Ngải Tiểu Tiểu lườm anh một cái: “Hẹp hòi, không chịu nói chuyện sao?”

“Chúng tôi là bạn chiến”.

“À”. Thế nào mà cô lại không nghe được Lục Vũ nói nhiều đã từng đi lính? Cuối cùng bọn họ cũng không thân thiết, đáy lòng không nhịn được có chút cô đơn, “Đúng rồi, bộ y phục kia anh lấy lại đi, tôi không thể lấy của anh lễ vật quan trọng kia được”.

“Em cho rằng đó là đưa cho em?”

“……..” Ngải Tiểu Tiểu nháy mắt mấy cái, đã quẹt thẻ để cho cô mặc thử, không phải đưa cho cô sao?

“Bữa tiệc tối mai đều là bạn thân của tôi, tôi sợ em mặc quần áo này sẽ hạ thấp phong cách của tôi”.

Người đàn ông đáng ghét. Miệng lưỡi không độc như vậy anh sẽ chết sao.

“Kỳ Tuấn, tôi cho anh biết……….”.

Cô đang muốn nổi giận, lại thấy trên sàn nhà Ngải Bảo đang chơi đùa, hai cái chân nhỏ nhắn đung đưa hướng bên này đi tới, cậu dừng lại trước thân hình Kỳ Tuấn, túm túm ống quần của anh, thấy không có phản ứng, định mở hai cánh tay ra, ôm lấy bắp chân Kỳ Tuấn.

Thấy Kỳ Tuấn vừa cúi đầu nhìn cậu, lập tức cười khanh khách, “Chú, chú, bế bế”.

Kỳ Tuấn khẽ cong eo ôm cậu vào trong ngực, cậu lập tức chỉ vách tường cách đó không xa, “Cầu cầu, cầu cầu, Bảo Bảo muốn…”.

Ngải Tiểu Tiểu nhìn theo ngón tay nhỏ bé của cậu, chỉ thấy trang sức trên vách tường có để một Cầu Thủy Tinh trong suốt, bên trong khắc cảnh tuyết mộng ảo. Độ cao kia, cũng chỉ có Kỳ Tuấn có thể lấy được.

Trong lòng không nhịn được đắc ý một chút, nhìn con trai của cô, từ nhỏ đã tinh mắt.

Chỉ thấy Kỳ Tuấn thật sự đi tới, gỡ xuống Cầu Thủy Tinh kia thoạt nhìn vô cùng đắt giá, đưa cho Ngải Bảo món đồ chơi chơi, cô chỉ có thể trợn tròn mắt.

“Này, Ngải Bảo, không được cầm loạn đồ của người ta, nhanh lên đưa cho chú trả về”.

“Không được”. Hai cánh tay nhỏ bé của Ngải Bảo ôm chặt lấy Cầu Thủy Tinh, đầu nhỏ còn tức giận nghĩ uốn éo qua một bên.

“Con còn không ngoan, cẩn thận mẹ…. mẹ đánh cái mông con”. Thân thế Ngải Bảo không mấy người biết, dĩ nhiên Ngải Tiểu Tiểu còn không tính khiến cho Kỳ Tuấn biết, cho nên vội vàng sửa lại.

Chỉ là, ánh mắt Kỳ Tuấn như tia X-quang, làm trong lòng cô run lên.

“Ngải bảo, mau đưa cầu cho ta”.

“Không cho”.

“Không phải chỉ là cái Cầu Thủy Tinh thôi sao? Tôi nghĩ cứ để cậu bé chơi đi”.

“Thứ quý giá như thế có thể tùy tiện chơi sao? Để nhân viên phục vụ đi qua sẽ mắng chửi tôi rồi”.

“Không biết”. Một lần nữa, Kỳ Tuấn không nóng không lạnh đáp.

Ngải Tiểu Tiểu nhìn một chút mấy nhân viên phục vụ, từ góc độ kia có thể nhìn thấy Ngải Bảo lấy Cầu Thủy Tinh chơi, thế nào cũng không phản ứng? Quay đầu lại cô nhìn gương mặt tuấn tú bình tĩnh của Kỳ Tuấn.

Ách…

Chẳng lẽ vóc dáng của Kỳ Tuấn có thể coi như cơm ăn?

Ngải Bảo thấy không còn ai có bản lĩnh tranh giành Cầu Thủy Tinh rồi, miệng phát ra tiếng vui mừng, uốn éo người, hai tay nhỏ bé ôm Cầu Thủy Tinh dùng sức lay.

“Ai, cẩn thận….”. Lời nói của Ngải Tiểu Tiểu còn chưa rơi xuống đất, liền nghe Cầu Thủy Tinh bộp một tiếng rơi xuống đất, liền theo đó mà vỡ.

Yên lặng chốc lát, sau đó—-

“Ngải Bảo…” Âm thanh Ngải Tiểu Tiểu sánh ngang tiếng rống của sư tử Hà Đông, thật ra thì cô càng muốn rống Kỳ Tuấn, cô hoài nghi nghiêm trọng, anh là cố ý muốn cho cô phá sản sao?

Oa một tiếng Ngải Bảo lớn tiếng khóc.

Kỳ Tuấn vỗ vỗ cậu, “Đừng khóc, nam tử hán tại sao có thể bị một người phụ nữ hù dọa mà khóc”. “Ô ô……Mẹ……Xấu xa………..Bảo Bảo…………Sợ………….”. Ngải Bảo ôm lấy cổ Kỳ Tuấn thút tha thút thít.

Không ngờ lúc này Ngải Bảo lại kêu mẹ, Ngải Tiểu Tiểu bỗng nhiên cứng đờ, không biết nên phản ứng ra sao, theo bản năng cô liếc nhìn Kỳ Tuấn một cái, suy đoán bí mật của mình có ở trước mặt anh lộ ánh sáng không?

Ngược lại Ôn Di cười tiến lên đón lấy Ngải Bảo, làm như lơ đãng nói: “Đứa nhỏ này, từ nhỏ đã đối tốt với con, liền đem Tiểu Tiểu làm mẹ rồi”.

Ánh mắt Kỳ Tuấn bén nhọn quét qua Ngải Tiểu Tiểu không nói gì.

Ngải Tiểu Tiểu thoáng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng bỗng nhiên lại nghĩ tới, ở bữa tiệc của Lục Vũ có cùng Kỳ Tuấn nói qua, tư liệu của cô đã bị đội Đặc Chiến điều tra rõ ràng. Thân phận Ngải Bảo đây? Tự nhiên cũng không gạt được.

Chỉ là, nếu như Kỳ Tuấn biết cô chưa cưới đã làm mẹ, tại sao còn đối với cô dây dưa không ngớt. Dù sao, xuất thân của anh có vài phần cố kỵ.

Ai da, Ngải Tiểu Tiểu cô đang nhớ cái gì? Cô cho rằng huấn luyện viên thối đang theo đuổi cô sao? Anh chỉ là trêu cô, hoặc chính là mở rộng thêm chưa kết hôn mà có con, có thể không chút kiêng kị cùng anh duy trì quan hệ lêu lổng không ai nhận ra. Nghĩ tới đây, Ngải Tiểu Tiểu không nhịn được ác liệt đối với Kỳ Tuấn, huấn luyện viên thối, quả nhiên xấu xa.

Lúc này, nghe được âm thanh nhân viên phục vụ đi tới, “Kỳ tiên sinh….”.

“Xem dọn sạch sẽ ở đây”. Kỳ Tuấn phân phó.

Lập tức có người lấy ra dụng cụ, hai người cúi đầu dọn dẹp, không một ai trách cứ. Lần này, Ngải Tiểu Tiểu sẽ không ngu lần nữa, người ta lớn lên thanh tú thật sự có thể coi như cơm ăn, đây không phải vấn đề sức quyến rũ, mà phải là vấn đề thực lực, chẳng lẽ….Cô tiến tới trước mặt Kỳ Tuấn hạ thấp giọng, “Kỳ Tuấn, anh đừng nói là, cửa hàng này là do anh mở?”

Kỳ Tuấn lạnh lùng liếc cô một cái, giơ tay đem bộ đầm màu trắng nhét vào trong ngực cô, âm thanh không cho kháng cự ra lệnh “Nhanh thử quần áo”.

Ngải Tiểu Tiểu nhìn một chút Ôn Di, lại nhìn Kỳ Tuấn lần nữa, suy nghĩ đến lời nói ác độc của anh vừa nãy, xoay người đi về phía phòng thử quần áo.

Nhân viên phục vụ đứng ở cửa phòng thử quần áo đưa cho cô một túi giấy tuyệt đẹp

“Tiểu thư, đây là áo lót tặng kèm theo bộ đầm, cô có thể thay cùng nhau”.

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.