Uncategorized

Chương 50



Quân Hôn: Cô Vợ Nhỏ Cố Bám

Tác giả: Nhất Sinh Mạc Ly

Chương 50: Kết Hôn Và Chân Tướng

Ngải Tiểu Tiểu lúc này mới phát hiện ra, người đàn ông đi theo phía sau Ngải Bảo—— lại là Kỳ Tuấn!

Chỉ thấy anh di chuyển chân dài chậm rãi đến gần, khóe môi lộ ra một nụ cười xấu xa. Áo len màu nâu nhạt, quần dài màu nâu khiến cho anh thêm mấy phần anh tuấn, ít đi mấy phần lạnh lùng, sau giữa trưa quán cà phê vẫn lóa mắt như cũ.

“Này, làm gì vậy!” Vị kiến trúc sư vụt đứng lên từ trên ghế ngồi, “Ngay cả đứa bé cũng đã có, còn tới xem mắt, cô bị bệnh thần kinh à!” Dứt lời thân thể xoay chuyển một cái muốn rời đi, mới vừa đi một bước lại quay đầu lại, uống như nuốt chửng chén Lam Sơn nhân viên phục vụ mới vừa đưa tới kia, để chén cà phê xuống bốp một tiếng, “Cô trả tiền! Hừ!”

Xoay người, dưới chân bị thứ gì đó ngăn trở, cúi đầu chỉ thấy Ngải Bảo cười toe toét cái miệng nhỏ nhắn, đưa cho anh ta một nửa chiếc kẹo que mình ngậm, “Chú à, ăn kẹo đường. . . . . .”

“Cút!” Anh ta thô lỗ hất cái thứ đặc sánh trước mặt mình sang một bên, sau đó, rời đi cũng không quay đầu lại.

“Oa. . . . . .” Chưa bao giờ từng bị người thô bạo như vậy đối đãi, người Vạn Người Mê như Ngải Bảo không chịu được mà khóc lớn tiếng. Vừa khóc vừa thút tha thút thít tố cáo, “Chú. . . . . . Hư. . . . . .”

“Ngải Bảo, không phải mẹ đã nói cho con biết nam tử hán đại trượng phu không được dễ dàng rơi lệ, huống chi là vì một kẻ không ra gì lại càng không đáng.” Ngải Tiểu Tiểu ôm lấy Ngải Bảo, giận dữ trừng bóng lưng người đàn ông kia nói.

Kỳ Tuấn nhíu chặt mày lại khom lưng nhặt lên kẹo que Ngải Bảo được vuốt ve, giống như vô ý tiện tay ném về phía cửa. Lập tức nghe —— ai nha một tiếng, người đàn ông vừa đi tới cửa đột nhiên một cái ngã quỵ trên đất, anh ta nhếch nhác quay đầu lại, không có phong độ mắng: “Là ai, là ai đánh lén ông đây?” Từ đầu gối sau nhặt lên một chiếc kẹo que đặc sánh, anh hung tợn quay trở lại, giơ tay lên muốn đánh Ngải Tiểu Tiểu, “Người phụ nữ thối, tôi. . . . . .”

Kỳ Tuấn nắm được cổ tay của anh ta.

“A. . . . . . Buông tay, mau buông tay. . . . . .” Người đàn ông đau đớn giậm chân.

“Cút!” con ngươi Kỳ Tuấn thoáng qua ánh lạnh, chỉ cần một chữ, khiến cho anh ta như bị đóng băng.

“Được, được, các người chờ đó. . . . . .” Người đàn ông phô trương thanh thế để lại “lời nói độc ác” , ảo não cụp đuôi chạy trốn.

“Ba. . . . . . Khỏe. . . . . . khỏe. . . . . .” Ngải Bảo cười rộ lên, vẫn còn vì Kỳ Tuấn mà nâng bàn tay nhỏ mập mạp vỗ vỗ.

Trong lòng Ngải Tiểu Tiểu run lên, giận dữ trừng mắt nhìn Ngải Bảo, “Gọi chú, tại sao có thể gọi ba bừa bãi như vậy.”

Không ngờ nha đầu này lại quan tâm cái này như vậy! Kỳ Tuấn cau mày.

Chỉ là, Ngải Bảo cực kỳ không chịu thua kém, đá đá cẳng chân, cố chấp kiên trì, “Ba, ba. . . . . .” Cuối cùng dứt khoát vươn ra hai cánh tay nhỏ bé mập mạp hướng về phía Kỳ Tuấn, “Ba ôm. . . . . .”

“Ngải Tiểu Bảo!”

“Ô ô. . . . . . Mẹ hư!”

“Ngải Bảo yêu thích anh, cũng giống như thích em. Ba chỉ là xưng hô, cần gì hù dọa đứa bé.” Kỳ Tuấn vừa đón lấy Ngải Bảo, nói như gió nhẹ nước chảy, thật ra thì, vì để cho Ngải Bảo gọi anh là ba, nhưng anh là xuất ra tất cả vốn liếng cộng thêm đe dọa dụ dỗ, mới dụ được tiểu ác ma này!

Anh nói như vậy, Ngải Tiểu Tiểu không thể bác bỏ, không thể làm gì khác hơn là gọi phục vụ ra chuẩn bị tính tiền.

Chỉ là, trước khi cô bỏ tiền ra, Kỳ Tuấn đã ném ra hai tờ 100 nguyên, sau đó kéo cô đi ra khỏi quán cà phê.

“Này, còn chưa có thối tiền lẻ đấy.” Cô vừa quay đầu lại, vừa tốt bụng nhắc nhở. Ngay cả mấy chén cà phê không đến nỗi đắt như vậy.

“Không cần, coi như tiền boa thôi.”

Ngải Tiểu Tiểu bĩu môi, lại một lần nữa oán thầm, tên phá của!

Ra khỏi cửa quán cà phê, Ngải Tiểu Tiểu vươn tay muốn ôm Ngải Bảo trở về.”Cám ơn anh đã chăm sóc bảo bảo, huấn luyện viên, làm phiền anh, giao bảo bảo cho tôi thôi.”

“Không phải em không hiểu tại sao tôi cùng Ngải Bảo lại xuất hiện ở nơi này sao?” Kỳ Tuấn không hề có ý định giao Ngải Bảo cho cô, tiếp tục ôm Ngải Bảo đi về phía xe của mình.

“A, Đúng vậy! Tại sao hai người lại đến nơi này?” Mới vừa rồi một tiếng kia ba của Ngải Bảo làm cho cô rất kinh hãi, giống như lập tức quên hỏi cái vấn đề này.

“Tôi vừa vặn đụng phải Ôn di, Ôn di sợ em không ứng phó được, để cho tôi đến giúp một tay.” Anh hơi luống cuống, nhưng thật ra là anh lái xe đến cô nhi viện, tốn hơn 10′ mới khiến ôn di tin tưởng là anh thật sự thích Ngải Tiểu Tiểu . Sau đó lấy được địa chỉ xem mắt bọn họ, mang theo Ngải Bảo lập tức chạy tới.

Vừa nói chuyện, Kỳ Tuấn vừa đi đến trước cửa xe, vừa đem Ngải Bảo bỏ vào trong xe, vừa mở miệng hỏi, “Tiếp theo, chúng ta sẽ dẫn bảo bảo đi khu vui chơi chơi.”

Ngải Bảo ở trong xe huơ tay múa chân, “Mẹ, đi. . . . . . Đi vườn vườn. . . . . .”

Ngải Tiểu Tiểu cau mày níu lại vạt áo Kỳ Tuấn, “Tại sao?”

“Cái gì tại sao?”

“Tại sao anh lại đối tốt với Ngải Bảo như vậy?” Dù thế nào cũng thấy anh không giống như là một người đàn ông thích một đứa trẻ, anh làm như vậy nhất định lại có âm mưu gì? Chẳng lẽ anh đã biết thân phận của Ngải Bảo? Điều này cũng không kỳ lạ, anh không phải đã nói, Đội Đặc Chiến đã điều tra rõ ràng lai lịch của cô.

“Bởi vì Ngải Bảo và tôi có duyên, Ôn di nói nó là cô nhi, tôi thậm chí tính toán. . . . . .” Kỳ Tuấn vừa ngồi lên ghế lái, cười đến có chút quỷ dị, thấy Ngải Tiểu Tiểu khẩn trương nhìn anh, mới chậm rãi mở miệng, “Muốn nhận nuôi nó.”

“Không được!”

Tiếng kháng nghị của Ngải Tiểu Tiểu bị anh nhốt ở ngoài cửa xe, anh nghiêng đầu ý bảo cô lên xe.

Ngải Tiểu Tiểu vội vàng vòng qua đầu xe, ngồi vào vị trí kế bên tài xế, sau đó chỉ sợ Ngải Bảo bị người khác cướp đi, ôm nó thật chặt vào trong ngực. Quả nhiên, huấn luyện viên thối đối tốt với Ngải Bảo, là bởi vì cô. Muốn cướp đi trong lòng cô, không có cửa đâu!

“Anh không thể thu dưỡng Ngải Bảo!”

“Tại sao?” Kỳ Tuấn nhìn cô một cái, khởi động xe.

“Nuôi đứa trẻ cũng không phải dễ dàng như vậy, Ngải Bảo rất hồ nháo. Lại nói anh cũng không có thời gian chăm sóc chính mình.”

“Tôi có thể nhờ bảo mẫu, hoặc là giao nó cho tôi mẹ chăm sóc.”

“Vậy tương lai anh có bạn gái, kết hôn thì làm sao đây? Cô ấy nhất định không thích anh mang theo Ngải Bảo.”

“Không, cô ấy sẽ thích.” Kỳ Tuấn nhìn đường phía trước khẽ nhếch môi, cười đến thú vị.

Ngải Tiểu Tiểu chỉ nhìn thấy gò má của anh, vì cách nói không trách nhiệm của anh mà tức giận.

“Làm sao anh biết cô ấy sẽ thích Ngải Bảo, thậm chí bây giờ anh cũng không biết cô ấy ở nơi nào? Cô ấy là người nào?”

“Tôi biết rõ, hơn nữa tôi còn biết cô ấy rất hiền lành, cũng rất thích đứa trẻ.”

“Anh mới nói cho tôi biết anh còn không có bạn gái! Hiện tại không phải cho tôi chơi NP sao? Nói cho anh biết anh đừng có mơ!” Người đàn ông này thật sự coi cô như đứa ngốc mà trêu cợt sao? Ngải Tiểu Tiểu trong cơn giận dữ, nổi nóng.

Kỳ Tuấn nhìn qua cô một cái, giọng nói nhẹ nhàng, “Tôi đã có đối tượng cụ thể, chỉ là chính cô ấy cũng không biết. Chờ quan hệ của chúng tôi được xác minh, tự nhiên sẽ cho em đáp án rõ ràng.”

“Ai mà thèm.” Ngải Tiểu Tiểu liếc anh một cái. Coi như là đã có mục tiêu theo đuổi, tại sao vẫn cùng cô quấn dây dưa, huấn luyện viên thối quả nhiên là người đàn ông lòng dạ hẹp hòi nhất trên đời này. . . . . .

Cô đang suy nghĩ gì chứ, bây giờ bọn anh đang thảo luận vấn đề của Ngải Bảo mà.

“Tôi khuyên anh hãy bỏ cái ý nghĩ này đi.” Giọng nói của Ngải Tiểu Tiểu nghe thật bình tĩnh, “Ôn di rất thương Ngải Bảo, dì ấy sẽ không đồng ý, tôi cũng sẽ không.”

“Nếu như mà tôi kiên trì thì sao?”

“Đó là si tâm vọng tưởng!”

Kỳ Tuấn mỉm cười, phát hiện trêu chọc cô thật ra là chuyện rất thú vị. Đã rất lâu, cuộc sống của anh rơi vào trong trạng thái đâu ra đấy, không có đổi mới, cũng không có niềm vui.

“Được rồi, vấn đề này về sau chúng ta có nhiều thời gian thảo luận, đừng cãi nhau trước mặt đứa bé.” Những lời này, Kỳ Tuấn nói có chút mùi vị của cặp vợ chồng già.

Ngải Tiểu Tiểu không hề phát hiện ra, nhưng cũng không cãi lại, bởi vì đã đến khu vui chơi.

Lúc mua vé, người bán vé này nhìn Ngải Bảo khích lệ, “Người bạn nhỏ thật đáng yêu, bộ dạng thật giống ba của cháu.”

Ngải Tiểu Tiểu hơi sững sờ, không biết nên trả lời như thế nào.

Kỳ Tuấn cũng rất bình tĩnh nói, “Cám ơn.”

Vì vậy, cả một buổi chiều, Kỳ Tuấn và Ngải Bảo chơi vui vẻ, mà Ngải Tiểu Tiểu vẫn ngơ ngác đứng ở một bên nhìn bọn họ, nghĩ lại lời nói của người bán vé—— hai người bọn họ rất giống nhau sao?

Nhưng dù thế nào vẫn thấy một là cao ráo anh tuấn, một là tròn tròn đáng yêu, mặc dù cũng có tư cách Vạn Người Mê, nhưng mà hoàn toàn không có khả năng so sánh.

Ai, chắc chắn là người bán vé chỉ nói khách khí thôi, cô lại coi là thật. Ngải Tiểu Tiểu lắc đầu một cái, tiến lên vừa vặn đón một lớn một nhỏ vừa chơi vòng quay khổng lồ. . . . . .

“Mẹ. . . . . . Thật cao. . . . . .” Ngải Bảo vui mừng hào hứng quơ hai cái tay nhỏ nhắn mập mạp của mình.

Ngải Tiểu Tiểu cười đưa ra hai cánh tay, “Đến đây, cho mẹ ôm.”

Ai ngờ Ngải Bảo lắc người một cái, ôm chặt cổ Kỳ Tuấn, “Không. . . . . . Ba ôm. . . . . .”

“Ngải Tiểu Bảo, con tiểu phản đồ*.” Ngải Tiểu Tiểu cắn răng.

*Tiểu phản đồ: đồ phản bội, mình thấy để hán việt hay hơn nên để vậy. ^^

Chịu bao đau khổ đắng cay sinh dưỡng con trai, vậy mà lại có thể dễ dàng đứng về phía người ngoài như vậy, trong lòng tràn đầy chua xót.

Ngải Bảo nằm ở trong ngực Kỳ Tuấn, nhìn Ngải Tiểu Tiểu cười khanh khách. Mắt to tròn quét qua cô, đột nhiên nhìn thấy bộ ngực đầy đặn của cô.

“Mẹ. . . . . . Ôm. . . . . .” Cậu nhóc chủ động đưa hai cánh tay nhỏ nhắn ra.

Dù sao vẫn là con trai của cô! Ngải Tiểu Tiểu lập tức quên hết ân oán trước kia mà nhận lấy Ngải Bảo. Không ngờ, tên tiểu tử này bổ nhào về phía trước vào trong ngực cô lập tức không thành thực cong eo lên, hai bàn tay nhỏ nhắn mập mạp đưa vào cổ áo của cô không chút khách khí, “Sữa. . . . . . Mẹ. . . . . . Sưa. . . . . .”

Ngải Bảo là ăn sữa mẹ lớn lên, hơn nữa bởi vì đau lòng nó, mãi cho đến trước lúc nhập ngũ Ngải Tiểu Tiểu mới cho nó cai sữa. Cho nên khi Ngải Bảo đói bụng, trong đầu nhỏ còn nhớ mang máng trước ngực mẹ có đồ ăn được.

“Sữa. . . . . . Bảo bảo. . . . . . Bú sữa mẹ. . . . . .” Ngải Bảo ra sức vén áo Ngải Tiểu Tiểu lên. Ngải Tiểu Tiểu kinh sợ, lập tức ôm chặt thân thể của cậu nhóc, bắt lại bàn tay nhỏ bé của cậu lại, hốt hoảng nhét cậu nhóc vào trong ngực Kỳ Tuấn, “Bảo bảo đói bụng, tôi đi mua sữa cho nó.”

Trời chiều ngả về tây, mặt trời nhuộm bầu trời thành một mảnh đỏ tươi. Kỳ Tuấn vừa nhìn bóng lưng có chút chật vật của cô trong ánh hoàng hôn, khóe miệng treo lên nụ cười cưng chìu.

Chỉ là, rất nhanh, anh thu lại nụ cười, nhăn mày nhìn chằm chằm Tiểu Ngải Bảo trong ngực, rất nghiêm túc ra lệnh: “Tiểu tử thối, về sau không cho phép vén áo mẹ lên, chiếm tiện nghi của mẹ! Nghe thấy không?”

Ngải Bảo làm mặt quỷ với anh, hiển nhiên không để cảnh cáo của anh vào trong lòng.

Cô phục vụ đưa tiền lẻ cùng một hộp sữa cho Ngải Tiểu Tiểu, ngẩng đầu nhìn Kỳ Tuấn cùng Ngải Bảo đang chậm rãi đi đến phía sau cô. Không nhịn được mà than thở: “Chồng cô thật là đẹp trai!”

Ngải Tiểu Tiểu cười cười, lười phải giải thích. Cầm đồ lên, vừa định xoay người đi, cô gái này lại nhàn nhã bỏ thêm một câu, “Con trai của hai người cùng chồng của cô thật giống nhau, trưởng thành khẳng định cũng là Đại Soái Ca.”

Ngải Tiểu Tiểu nghe thấy vậy lập tức đờ, nếu như một người nói như vậy là trùng hợp, vậy hai người thì sao?

Cô nhìn chăm chú vào Kỳ Tuấn cùng Ngải Bảo ngày càng đến gần, chợt một ý niệm xông lên đầu, cô suýt chút nữa bị ý nghĩ này của mình hù dọa.

Ngải Bảo uống xong sữa, bọn họ lại dừng lại một lúc trong khu vui chơi, Kỳ Tuấn mới mở xe đưa Ngải Bảo về cô nhi viện. Nếu Ôn di đã nói cho anh biết tình huống của cô nhi viện, Ngải Tiểu Tiểu cũng không ngăn trở nữa.

Ở trên xe, ánh mắt của cô nhìn chằm chằm đầy băn khoăn vào Ngải Bảo và Kỳ Tuấn.

“Sao vậy?” Phát hiện ánh mắt quan sát của cô, Kỳ Tuấn nghiêng đầu nhìn cô hỏi.

Ngải Tiểu Tiểu nhìn chòng chọc gò má của anh theo bản năng, chậm rãi mở miệng thử dò xét.” người của khu vui chơi nói, khuôn mặt của anh và Ngải Bảo rất giống nhau.”

“Cho nên, tôi mới nói tôi cùng đứa bé này đối có duyên.” Kỳ Tuấn nói nhẹ tênh. Tiểu nha đầu vẫn còn băn khoăn nặng nề, bây giờ không phải là thời cơ tốt để anh nói cho cô biết chân tướng.

Ngải Tiểu Tiểu không nói gì nữa, anh có vẻ bình tĩnh, cô không thấy sơ hở gì. Có lẽ thật sự là cô nghĩ nhiều, trong biển người mênh mông, khó tránh khỏi việc có dáng dấp giống ai đó, cô không thể chỉ bởi vì điều này đã kết luận anh là cha của Ngải Bảo—— cái đó là xúc phạm!

Nhưng mà, Kỳ Tuấn và người người đàn ông kia lại có quá nhiều điểm tương tự, ví dụ như phẩm chất kiêu ngạo, ví dụ như bản lĩnh dũng cảm, còn ví dụ như phong cách lạnh lùng làm người ta nhìn mà sợ kia. . . . . .

Giao Ngải Bảo cho Ôn di, sau đó đi quán rượu Hào Đình trên đường, Ngải Tiểu Tiểu vẫn nghĩ về vấn đề này, cho đến lúc Kỳ Tuấn dừng xe ở trước cửa hiệu một hàng giày cao cấp, cô cũng không phát hiện ra.

“Xuống xe.” Kỳ Tuấn mở cửa xe ra, nhìn Ngải Tiểu Tiểu đang mất hồn mất vía, khẽ cau mày. Tiểu nha đầu phát hiện cái gì sao? Chắc sẽ không, đêm hôm đó ánh sáng trong hẻm nhỏ rất tối, bọn họ hoàn toàn không nhìn rõ lẫn nhau. Lại nói đã qua hai năm, cho dù có chút ấn tượng cũng có thể đã mơ hồ không rõ.

“Đã tới chưa?” Ngải Tiểu Tiểu hồi hồn từ trong suy nghĩ, thò đầu ra nhìn xung quanh.

“Không phải em đinh đi giày thể thao đến Hào Đình đó chứ?” ánh mắt của Kỳ Tuấn rơi xuống đôi giày thể thao màu trắng của cô.

À. . . . . . Ngải Tiểu Tiểu co chân về, cô là cảm thấy giày này với bộ đầm dường như không phù hợp, cũng muốn mua đôi giày cao gót phối hợp. Nhưng bình thường cô đều không đi giày cao gót, nhưng mà nếu bởi vì buổi gặp mặt hôm nay mua một đôi, quá lãng phí.

“Tôi không mang tiền.” Cô ngập ngừng nói.

Kỳ Tuấn khẽ ném cho cô một ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, người phụ nữ này có thể đừng hẹp hòi như vậy hay không, há miệng ngậm miệng đều là tiền.

“Nhanh lên một chút xuống!” Anh trầm giọng ra lệnh.

Ngải Tiểu Tiểu bất động, “Cứ tạm như vậy thôi.”

“Đừng để cho tôi mất mặt theo em, nhanh xuống xe.” Kỳ Tuấn kiên trì, âm thanh trầm thấp cùng với khí thế ép người làm cho không người nào có thể kháng cự.

Bất đắc dĩ, Ngải Tiểu Tiểu xuống xe. Thật ra thì cô đã nghĩ kỹ, tiền trang phục và áo lót sẽ từ từ trả lại cho Kỳ Tuấn, nhưng mà bây giờ lại thêm giầy nữa, xem ra cô phải chịu nợ nần chồng chất rồi.

“Nếu chê tôi mất mặt, đưa tôi trở về cũng được.” Cô không nhịn được mà lầm bầm ra tiếng.

Kỳ Tuấn quay đầu lại cho cô một ánh mắt xem thường, “Người phụ nữ này, nếu không phải là sợ em quan hệ lung tung ảnh hưởng đến huấn luyện, bị đuổi khỏi căn cứ, tôi mất mặt, em cho rằng tôi bằng lòng giúp em?”

Ngải Tiểu Tiểu liếc nhìn anh một cái, xem thường. Mặc dù không nhìn thấu tâm tư sâu trong lòng anh, nhưng cô cũng biết chuyện không đơn giản như vậy.

Đi vào của hang giày, nhân viên phục vụ lập tức dung vẻ mặt tươi cười nghênh đón, “Tiên sinh, tiểu thư, hoan nghênh đã nghé thăm.”

Con ngươi màu đen của Kỳ Tuấn đảo qua, khiến cho nhân viên phục vụ lấy một đôi giày da màu xanh dương khảm kim cương lộng lẫy ra.

Ngải Tiểu Tiểu lần đầu tiên nhìn thấy, bỗng nhiên nhớ đến Cô bé lọ lem.

Nhìn lần thứ hai, lật xem giá tiền, ném cho Kỳ Tuấn ánh mắt “anh giết tôi đi”. Một đôi giày mà đến hơn ba ngàn, bây giờ cửa hàng cướp tiền mọc lên khắp nơi sao!

“Ngồi xuống.” Kỳ Tuấn vẫn không nhìn ánh mắt của cô, nhàn nhạt ra lệnh.

“Vâng . . . . .” Ngải Tiểu Tiểu ngồi xuống mới phản ứng được, sao mình nghe lời như vậy, đây cũng không phải là ở trại lính. Vừa định đứng lên, nhưng lại bị động tác của Kỳ Tuấn làm cho cô kinh ngạc há to mồm. . . . . .

Anh như vậy mà lại ngồi xổm người xuống, tự mình đeo giày cho cô.

“Vừa vặn!” Anh vỗ vỗ tay hài lòng cười. Ánh mắt của lính đặc công, chỉ cần nhìn qua cũng sẽ có thể nắm giữ tất cả hình dáng đặc biệt của người khác rất nhanh, ví dụ như số đo ba vòng, cỡ chân của phụ nữ . . . . . .

“Nhưng giá tiền cũng quá . . . . . .”

“Tiểu thư, lấy thêm một bộ quần áo phối hợp với đôi giày này.” Người phụ nữ nào đó lại một bị bỏ qua lần nữa. Cô không kiềm chế được mà vung lên quả đấm nhỏ sau lưng anh khi anh vừa xoay người đi, nhưng khi Kỳ Tuấn vừa quay đầu lại, cô lập tức tỏ ra như không có chuyện gì, đưa mắt liếc về nơi khác. Chỉ là, vấn đề giày dép, cô phải kiên trì đến cuối cùng, bởi vì đó là xa xỉ phẩm có cũng được mà không có cũng không sao.

Nhưng khí thế của Kỳ Tuấn mạnh mẽ như vậy, [code]MinnDdlqd[/code]khí thế của cô luôn luôn yếu hơn không thể đánh lại được.

Kiên trì lần nữa, Kỳ Tuấn vẫn vì Ngải Tiểu Tiểu mua một đôi hơn một ngàn nguyên, coi như là loại hàng kém giá tiền đối với cửa tiệm này.

Đi ra khỏi cửa tiệm, Ngải Tiểu Tiểu dùng sức nhìn chằm chằm bóng lưng thẳng tắp của Kỳ Tuấn, một bộ trang phục và trăng sức mất đến một vạn, anh đúng là quỷ đòi nợ đầu thai.

Trong lòng giận dữ, lại đang đi giày cao gót, dưới chân mất thăng bằng, Ngải Tiểu Tiểu cảm thấy muốn ôm cả vùng đất. Nhưng may mắn, nhờ động tác của Kỳ Tuấn nhanh nhẹn, xoay người níu lại được cánh tay của cô.

“Cám ơn.” Ngải Tiểu Tiểu buồn buồn nói.

Kỳ Tuấn nhàn nhạt liếc nhìn cô, sau một giây, cánh tay dài duỗi một cái, ôm ngang lấy cả người cô.

“Này, anh làm gì vậy?”

“Vì để tránh cho em khập khễnh xuất hiện tại Hào Đình, tôi thấy để tôi ôm em tương đối ổn thỏa hơn.”

“Không cần, tôi có thể tự mình đi. . . . . .”

Nhưng kháng nghị bị coi thường, Kỳ Tuấn vẫn ôm Ngải Tiểu Tiểu vào trong xe, đặt vào chỗ cạnh tài xế, sau đó thắt dây an toàn cho cô.

Hơi thở mát lạnh của người đàn ông quanh quẩn ở chóp mũi, Ngải Tiểu Tiểu chợt có loại cảm giác đã từng quen biết. Không kiềm được lập tức nhìn Kỳ Tuấn, nhìn mà trợn tròn mắt.

Kỳ Tuấn vừa buông cô ra, giữa hai lông mày lại ngưng tụ lại nỗi lo lắng nhàn nhạt.

Đáng chết, mới vừa rồi ánh mắt của cô sáng lên như ánh sao trong mắt thủy tinh, nhàn nhạt dịu dàng tản ra thẹn thùng mị hoặc lòng người, làm cho anh suýt chút nữa không kiềm chế được hôn lên môi của cô.

Người phụ nữ này làm cho anh khát vọng, nhưng lại không dám hành động thiếu suy nghĩ. Anh, cho tới bây giờ cũng chưa từng bị uất ức như vậy. Ý định chuyển một cái, anh không bao giờ muốn nhẫn nại nữa, cúi người lập tức hung hăng chống đỡ Ngải Tiểu Tiểu lên trên ghế xe, hôn cô.

Ngải Tiểu Tiểu phát hiện trong nụ hôn của Kỳ Tuấn kèm theo chút tức giận, anh đang tức cái gì? [code]MinnaDdlqd[/code]Là bởi vì chuyện mua giày mua túi xách? Hay là bởi vì cô ngã xuống? Thôi, tâm tư của anh cô vĩnh viễn không đoán ra được. Ngược lại, rốt cuộc anh có phải là người đàn ông hai năm trước hay không đây? Thật khiến cho cô đau đầu mà.

Chỉ là, bây giờ, cô là người phụ nữ của anh, anh là người đàn ông của cô, cái cô cần có là cơ hội tìm ra chân tướng mà thôi.

Rất nhanh đã đến khách sạn Hào Đình, bảng hiệu khí thế, đèn neon rực rỡ, thậm chí tỏa ra ánh sang rực rỡ chói mắt trong màn đêm.

Đây là lần đầu tiên Ngải Tiểu Tiểu đi vào khách sạn bảy sao, không kiềm chế được giống như Già Lưu vào thăm đại quan viên đánh giá xung quanh. Kỳ Tuấn giừo tay lên, vặn cái đầu sắp quay đến 360 độ của cô lại, “Đừng giống như trẻ con trong thôn nhỏ chưa từng thấy cảnh đời như vậy, nếu lại bị ngã tôi sẽ không đỡ em nữa đâu.”

Người đàn ông này, không nói lời ác độc sẽ chết sao! Ngải Tiểu Tiểu rất khinh thường liếc xéo anh một cái, lại thấy anh khẽ cong khuỷu tay lên nói: ” tới đây.”

“Cái gì?” Cô không phải đã rất gần anh sao? Ngải Tiểu Tiểu nghi hoặc nhất thời không hiểu ý của anh.

“Ngải Tiểu Tiểu, ” một người đàn ông nào đó cắn răng.”Mang theo bạn tham gia buổi gặp mặt, người phụ nữ phải khoác tay của đàn ông, không phải là ngay cả lễ nghi này cũng không hiểu chứ.”

“Dĩ nhiên hiểu.” Ngải Tiểu Tiểu tiến lên khoác tay anh, cười đến rực rỡ, “Tôi chưa ăn thịt heo, chẳng lẽ chưa từng thấy heo chạy sao?”

Ánh mắt của Kỳ Tuấn lạnh lùng liếc cô một cái, “Thô tục!”

Ngải Tiểu Tiểu lè lưỡi, “Thịt heo thô tục sao? Không phải là mọi người ngày ngày vẫn ăn hay sao?”

Kỳ Tuấn không có nói cái gì nữa, chỉ đưa tay xoa xoa đầu của cô, giống như trừng phạt, nhưng lại giống như cưng chiều hơn. Ngải Tiểu Tiểu bởi vì động tác thân mật này mà nghiêng mình trong nháy mắt.

Kỳ Tuấn quyết định đi đến nhã gian Mẫu Đan đình ở tầng cao nhất – tầng 58 Hào Đình, nghe nói là dành riêng cho hội viên, chỉ phục vụ hội viên tôn quý nhất của khách sạn.

Thật may là thang máy là trong suốt, nếu không, cùng ở trong không gian kín với Kỳ Tuấn Ngải Tiểu Tiểu sẽ xấu hổ muốn chết.[code]MinnaDdlqd[/code]

Mặt hướng ra phía ngoài của thang máy có thể nhìn thấy cảnh đêm lung linh nhỏ bé của thành phố ở trước mặt, cô đang thưởng thức phong cảnh, lại không biết mình đã trở thành một phong cảnh để người khác thưởng thức.

Khi thang máy đi đến tầng 32, Kỳ Tuấn chợt nắm nhẹ tay Ngải Tiểu Tiểu, Ngải Tiểu Tiểu quay đầu lại, đã nhìn thấy con mắt anh sáng chói như chấm nhỏ trong đêm tối đang yên lặng nhìn cô. Có lẽ là bị ánh mắt thâm thúy này mị hoặc, có lẽ là bị phong cảnh đẹp đẽ kích động, tóm lại Ngải Tiểu Tiểu cũng không hề hất tay của anh ra, an tĩnh mặc cho anh tùy ý nắm, cho đến khi đến tầng chót, anh nắm tay của cô đi vào nhã gian Mẫu Đan đình. . . . . .

“Hải, rốt cuộc cậu đã tới.” Lã Thiên Minh mừng rỡ hô lên.

“Đúng vậy, Kỳ thiếu gia, để cho tôi đợi lâu, lát nữa nhất định phải phạt rượu gấp ba. . . . . .” Có người tiếp tục đùa giỡn. Khi thấy Ngải Tiểu Tiểu phía sau Kỳ Tuấn, cùng với đôi tay nắm chặt với nhau của bọn họ thì mọi người thất thanh. Ngải Tiểu Tiểu lập tức xạm mặt lại, đáng chết! Bị nhìn như vậy làm cho người ta thật lúng túng, vội vàng nhỏ giọng nhắc nhở Kỳ Tuấn, “Buông tay.”

Một người đàn ông nào đó lần này ngược lại rất là hợp tác, lập tức buông lỏng tay ra.

Ngải Tiểu Tiểu mới vừa thở phào nhẹ nhõm, nhưng sau một khắc, cả người lại cứng đờ. Chuyện này . . . . . . Người đàn ông này, anh . . . . . . Anh vậy mà lại ôm bả vai của cô, sau đó rất tự nhiên trượt tay xuống ôm ngang hông của cô.

“Ngải Tiểu Tiểu.” giới thiệu rất đơn giản, không hề nói nhiều một chữ, nhưng mà ngôn ngữ cơ thể của anh lại đã không rõ ràng nói cho mọi người biết thân phận của Ngải Tiểu Tiểu.

Chỉ là, chỉ là có người thích hỏi đến cùng, “A, Ngải Tiểu Tiểu, cô là. . . . . .”

“Người phụ nữ của tôi!” Kỳ Tuấn nói lời ít ý nhiều, hoàn toàn theo mong muốn của Ngải Tiểu Tiểu giới thiệu quan hệ của hai người bọn họ.

Phốc . . . . . . Có người đang ngậm một ngụm rượu phun ra đầy bàn.

Khụ khụ . . . . . . Có người suýt chút bị chết đuối bởi nước miếng của mình (sặc).

Ngải Tiểu Tiểu rất muốn khoát tay phủ nhận, nhưng mà vừa tiếp xúc ánh mắt nóng rực của Lục Vũ Hàng, cô lập tức giữ lại suy nghĩ này, phóng khoáng ôm lấy vòng eo thon gọn của Kỳ Tuấn, “Đúng vậy.”

“Đã đến như vậy rồi thì ngồi xuống thôi.” Lã Thiên Minh là người đầu tiên lên tiếng, ánh mắt quét qua bàn tay bên hông Ngải Tiểu Tiểu, sau đó vô tình hay cố ý nhìn người phụ nữ mặc váy màu lam ngồi ở bên trong một chút.

Hình như bị lây bệnh, những người khác cũng đều theo bản năng làm động tác giống như Lã Thiên Minh, đưa tầm mắt quét qua người phụ nữ an tĩnh đó.

Người phụ nữ mặc váy lamm trông thấy tất cả mọi người nhìn cô, lập tức nở nụ cười yếu ớt đứng dậy, [code]MinnaDdlqd[/code]”Tuấn, anh đã đến rồi.” Nụ cười này quả thật khuynh quốc khuynh thành, làm tất cả mọi người như bị ngừng thở.

Kỳ Tuấn là nhàn nhạt đáp một tiếng, sau đó ánh mắt chuyển sang Lã Thiên Minh, giống như đang trách cứ anh ta nhiều chuyện.

Một bầu không khí quỷ dị tràn ngập trong gian phòng trang nhã. . . . . .

Có biến!

Ngải Tiểu Tiểu nhạy cảm phát hiện ra. Cẩn thận nhìn lại người phụ nữ váy mặc lam này, cảm giác hơi quen quen.

Chỉ thấy cô mặc một chiếc váy màu xanh dương nhạt, tóc dài đen nhánh được nhẹ nhàng búi lên đơn giản, cả người toát lên vẻ đẹp kỳ ảo nhẹ nhàng không thể nói ra lời, mà hai tay đặt ở mặt bàn có làn da trắng như ngọc, chiếc váy lam nhạt dường như trong suốt.

Ngải Tiểu Tiểu thấy choáng váng, quả thật tiên nữ hạ phàm. Bỗng nhiên cũng nhớ lại cô ấy chính là người phụ nữ đón Kỳ Tuấn ở trạm xe, hai người đã từng ôm nhau thân mật như vậy. . . . . .

“Đến đây, để tôi giới thiệu một chút.” người phụ nữ mặc một bộ đầm màu hồng bên cạnh người đẹp váy lam đứng lên, khóe miệng chứa đựng ý cười, trong mắt lại lộ ra vẻ khinh bỉ.

“Mạnh Yên Nhiên, Tiến sĩ bên Mỹ, bây giờ là Giám đốc thiết kế của MBA. Cha là Bộ trưởng Bộ Công An quốc gia.” Cô chỉ vào người đẹp váy lam nói. Sau đó giới thiệu một cô gái áo trắng bên tay trái, “Tiếu Vũ Hồng, tác giả, ba cô ấy là Bộ Ngoại Giao . . . . . .”

“Vân Giai, chúng ta tụ hội, nói cha ra làm cái gì.” Lục Vũ Hàng mỉm cười mở miệng cắt đứt lời giới thiệu cố ý của cô, chỉ vào người đàn ông thoạt nhìn rất lịch sự bên cạnh giới thiệu: “Anh ấy là Lăng Tuyết Phong, Kỳ Tuấn, Thiên Minh, chúng ta coi như là cùng nhau lớn lên từ nhỏ.”

“Xin chào.” Lăng Tuyết Phong mỉm cười chào hỏi Ngải Tiểu Tiểu.

“Xin chào.” Ngải Tiểu Tiểu cũng gật đầu một cái.

Người phụ nữ mặc đầm hồng cũng không cam tâm bị lạnh nhạt, giống như nói đùa[code]MinnaDdlqd[/code]: “Ta là thả con săn sắt bắt con cá rô sao? Không biết Ngải tiểu thư đang làm ở đâu, cha là làm gì?”

Khiêu khích quá rõ ràng, Ngải Tiểu Tiểu nhíu mày, đang suy nghĩ nói thế nào mới có thể làm cho người phụ nữ này không phách lối nữa. Kỳ Tuấn đã thay cô mở miệng.”Bây giờ cô ấy là thủ hạ của tôi, tương lai sẽ là bà xã của tôi, cô còn nghi vấn cái gì sao?” Anh quét qua Quý Vân Giai nói nhẹ nhàng.

Mọi người nghe vậy cũng có chút kinh ngạc.

Sắc mặt Quý Vân Giai càng cứng đờ thêm, lập tức đổi giọng nói.”Ơ, sao tôi không biết Kỳ thiếu thương hương tiếc ngọc như vậy.” Cô cười mỉa nói, ánh mắt quét qua Mạnh Yên Nhiên.

Sắc mặt Mạnh Yên Nhiên bình tĩnh, vẫn treo nụ cười nhàn nhạt, ưu nhã mê người.

“Món ăn đã mang lên gần đầy đủ rồi, tất cả mọi người ngồi đi.” Cô nhẹ nhàng mở miệng, một câu nói đánh vỡ yên lặng vốn có.

Ngải Tiểu Tiểu hối tiếc, Mạnh Yên Nhiên thong dong ưu nhã trước mặt như vậy, cô giống như người bạn nhỏ không quen. Hơn nữa, cô thấy, Kỳ Tuấn cùng Mạnh Yên Nhiên này có mập mờ.

Như vậy rất tốt, bọn họ rất xứng đôi. Nhưng tại sao đáy lòng lại có cảm giác buồn buồn? Mặc kệ, Ngải Tiểu Tiểu đưa mắt nhìn đến trên mặt bàn, một bàn đồ ăn này thật là ngon, hôm nay có lộc ăn.

Một bàn người bốn nam bốn nữ xem ra đều là bạn cũ, hơn nữa đều là quyền nhị đại (thế hệ thứ hai của nhà có quyền thế) trong truyền thuyết, Phú Nhị Đại (thế hệ thứ hai cảu nhà giàu có). Trong phút chốc đã lập tức trở nên thân thiện.

Ngải Tiểu Tiểu là kẻ đến sau, không cần đề cập đến. Minna. d d l q d Định cúi đầu thưởng thức bàn thức ăn trước mặt. Nhưng mà ngồi đối diện là Lục vũ Hàng, một đôi mắt nóng rực nhìn chăm chú vào cô, nháy mắt cũng không nháy mắt, làm cho cô thật sự là ăn không thấy ngon.

“Tôi đi toilet.” Nhỏ giọng báo một tiếng với Kỳ Tuấn, cô lựa chọn trốn tránh.

Chỉ là cô mới đi không lâu, Lục Vũ Hàng thì để đũa xuống đi theo ra ngoài.

Ngoài cửa toilet nữ, Lục Vũ Hàng đuổi theo Ngải Tiểu Tiểu.

“Có chuyện gì sao? Lục tiên sinh?” Ngải Tiểu Tiểu quay đầu lại hỏi một cách rất có lễ phép.

Lục Vũ Hàng bởi vì cô lạnh lùng gọi tên mà toàn thân run lên, “Tiểu Tiểu, đừng như vậy. Em cũng thấy được em và Kỳ Tuấn không phải là người thuộc về cùng một thế giới, anh ta đã có Mạnh Yên Nhiên. Mỗi người đều cho rằng anh ta và Mạnh Yên Nhiên nên ở chung một chỗ.”

Ngải Tiểu Tiểu cười, “Đáng tiếc, anh nói mỗi người không bao gồm Kỳ Tuấn.”

“Tiểu Tiểu, anh chỉ là sợ em bị tổn thương.”

“Không sao cả, ” Ngải Tiểu Tiểu nhún nhún vai, “Dù sao cũng không phải lần đầu tiên bị tổn thương, tôi vô cảm rồi.”

“Tiểu Tiểu.”

Ngải Tiểu Tiểu bình tĩnh nhìn anh ta, “Lục tiên sinh nếu như không có việc gì, mời trở về đi. Đây là nhà vệ sinh nữ không thích hợp thân phận của anh.”

“Tiểu Tiểu. . . . . .” Lục Vũ Hàng bỗng nhiên giơ tay ôm lấy cô.

“Anh làm gì vậy?” Ngải Tiểu Tiểu giãy giụa. Lục Vũ Hàng nhìn ánh mắt của cô lại trở nên thâm trầm, “Anh hiểu rõ em vẫn thích anh. . . . . .”

“Không, tôi đã không yêu anh nữa.”

“Em nói láo, không phải là để cho anh chứng minh cho em xem sao?” Lục Vũ Hàng nói xong sờ lên môi của mình.

Bộp, một tiếng tiếng vỗ tay thanh thúy vang lên, Lục Vũ Hàng kinh ngạc che mặt của mình. Ngải Tiểu Tiểu lạnh lùng nhìn anh, “Chúng ta đã sớm kết thúc rồi. Mặc dù Sử Kỳ Vân ở trong tù, nhưng dù sao vẫn là vị hôn thê của anh, cái người này sao đứng núi này trông núi nọ nhanh như vậy, sẽ làm cô ta rất đau lòng đó.”

Dứt lời, cô xoay người đi vào toilet nữ, đóng cửa phanh một tiếng.

Dựa lưng vào cửa gỗ, cặp mắt nhìn ngơ ngác không có tiêu cự, cô cho là mình đã buông xuống rồi, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng thâm tình của Lục Vũ Hàng, tại sao trái tim còn đau nhưu vậy . . . . . . Thật lâu sau, cô mới đi ra ngoài. Ở rửa cạnh bồn rửa mặt, nhìn mình trong gương một cách cẩn thận chu đáo, thấy thế nào mình cũng kém người Mạnh Yên Nhiên xinh đẹp đó, chớ nói đến là phong cách cái gì. . . . . .

Phi phi. . . . . . Không phải cô coi nhẹ mình, cô cũng rất khả ái. Chỉ là cô và Kỳ Tuấn vốn không thể, không cần Quý Vân Giai giới thiệu cô cũng nhìn ra Kỳ Tuấn và bằng hữu của anh đều không phải là người bình thường. Lục Vũ Hàng nói không sai, bọn họ và cô hoàn toàn không là một thế giới người.

Thật không hiểu nổi Kỳ Tuấn rốt cục là đang suy nghĩ gì? Mạnh Yên Nhiên cùng anh rất xứng đôi mà, tại sao còn dây dưa cô?

Phiền não quá đi! Buồn buồn đi tới cửa, cô lại nghe được âm thanh củ Lục Vũ Hàng. Anh ta vẫn còn ở chỗ này, Ngải Tiểu Tiểu nhăn mày lại.

“Kỳ thiếu, rốt cuộc anh muốn làm cái gì? Anh biết rõ anh và Tiểu Tiểu không thể nào đến với nhau được, cầu xin anh đừng làm cho cô ấy bị tổn thương . . . . . .”

“Làm sao anh biết chúng tôi không thể nào?” Âm thanh nhàn nhạt nghe không ra một tia cảm xúc nào. Ngải Tiểu Tiểu lại không kiềm chế được mà dán lỗ tai trên cửa.

“Tất cả mọi người đều cho rằng anh cùng mạnh Yên Nhiên là một đôi, bao gồm cha mẹ của các người.”

“Mọi người?” Kỳ Tuấn chợt cười nhẹ, “Nhưng, mIN?NA d?d.lqd không bao gồm tôi.”

Anh và cô cùng nói một lời nói, Ngải Tiểu Tiểu cảm thán, bọn họ khó có được chút ăn ý nhưu vậy.

“Kỳ thiếu, anh không thể như vậy. Tiểu Tiểu thân cô thế cô (không nơi nương tựa) rất đáng thương, anh nhìn thấy cô ấy luôn rất lạc quan, mạnh mẽ, thật ra thì trên mặt cảm tình rất mềm yếu, trò chơi của ngươi. . . . . .”

Anh ta cho là cô chỉ là một đối tượng trò chơi của Kỳ Tuấn sao? Có lẽ anh nói không sai, nhưng mà vậy thì như thế nào? Phải cùng anh ta cắt đứt không có một chút quan hệ thôi! Két, Ngải Tiểu Tiểu mở cửa đi ra khỏi toilet.

Lục Vũ Hàng nghe tiếng lập tức câm mồm, chỉ thấy Ngải Tiểu Tiểu hờ hững nhìn bọn anh một cái, trực tiếp đi trở về nhã gian của Mẫu Đan đình.

“Tiểu Tiểu. . . . . .” Lục Vũ Hàng muốn đuổi theo, lại bị Kỳ Tuấn níu lại, liếc xéo anh cảnh cáo nói: “Lục Vũ Hàng, anh nhớ lấy, từ nay về sau cô ấy cùng nh nữa không còn một chút quan hệ gì cả.”

Ánh mắt của Lục Vũ Hàng rét lạnh, giọng điệu của anh ta kiên quyết như vậy, chẳng lẽ anh ta đối với Ngải Tiểu Tiểu là thật?

Nắm đôi tay thật chặt, anh không hiểu tại sao tiểu nha đầu trong quá khứ nhiệt tình đi theo sau lưng anh, chợt thay đổi tính cách. Có thể độc ác mà hờ hững với anh như vậy. Anh không muốn dễ dàng nhận thua, tiến lên chống lại ánh mắt Kỳ Tuấn. Hai người đàn ông này cứ giằng co ở trong lối đi nhỏ chật hẹp như vậy, ai cũng không lên tiếng, chỉ là đang dùng ánh mắt đấu nhau.

Cuối cùng vẫn là Lục Vũ Hàng dời con ngươi đi chỗ khác trước, con mắt Kỳ Tuấn lạnh lùng, anh ta nhìn không thấy đáy. Thở dài anh ta nói thật trầm: “Nếu như không yêu thì hãy buông tay; nếu quả thật yêu thì hãy đợi cô ấy.”

“Những thứ này không cần anh nói, anh chỉ cần nhớ mình đã mất đi tư cách rồi.” Kỳ Tuấn lạnh lẽo nói xong, sải bước rời đi.

Trong “Mẫu Đan đình”——

“Yên Nhiên, không vui sao? Cái nha đầu kia nhất định là Kỳ thiếu tìm đến để kích thích cô. Cô phải ra khỏi nước, anh ấy không thể ra mặt giữ lại, tìm người diễn trò để cho cô ghen chứ sao. . . . . .”

“Đúng, đúng, nhất định là như vậy.”

. . . . . .

Kỳ Tuấn vừa đi tới đây, đã nhìn thấy Ngải Tiểu Tiểu cúi đầu dựa tường rủ lông mày xuống, yên lặng đứng bên ngoài “Mẫu Đan đình”.

Anh cau mày, tiến lên nắm lấy tay Ngải Tiểu Tiểu đang định dắt cô vào trong thì nghe được trong phòng truyền đến một hồi tiếng MinNA.D D.L Q D cười nhạo ——

“Ha ha. . . . . . Chính là vậy, nha đầu thô lỗ ở nông thôn đó làm sao xứng với Kỳ thiếu được, muốn làm chim sẻ biến thành Phượng Hoàng, cũng phải nhìn xem mình có mấy phần lông vũ chứ.”

“Cho nên, chị Yên Nhiên, chúng ta cũng ủng hộ chị, cũng chỉ có chị xứng với Kỳ Thiếu Anh Minh Thần Võ của chúng ta thôi.”

“Tôi hấy nha đầu kia chỉ là kỹ nữ đắng giá trăm ngàn Kỳ thiếu thuê tạm bên đường, các cô không thấy mới vừa rồi tướng thô lỗ ăn của cô ta sao. . . . . .”

“Đi.” lông mày Kỳ Tuấn nhăn chặt, đẩy cửa phòng ra ầm một tiếng. Mọi người lập tức im lặng. Quý Vân Giai nhìn gương mặt tuấn tú của Kỳ Tuấn ngưng lại lạnh lẽo, chợt có chút hối hận vì lời vừa mới nói ra.

Ngải Tiểu Tiểu quét mắt đến mấy người phụ nữ trong phòng mới vừa rồi vẫn còn đang bàn luận viễn vông lập tức toàn bộ câm như hến, nhẹ nhàng gỡ tay của Kỳ Tuấn ra, “Tôi còn có chuyện, tôi đi về trước đây.” Cô cảm thấy mình không đáng lãng phí tinh lực của mình cùng những người không thể giao tiếp này.

“Tôi đưa em về.” Kỳ Tuấn không giữ lại, mà là trực tiếp cầm túi xách của cô lên, lôi tay cô đi về phía thang máy.

Ngải Tiểu Tiểu khổ sở cười cười, để cho cô rời đi gấp gáp như vậy, xem ra, bọn họ nói là sự thật, Kỳ Tuấn đang lợi dụng cô đến kích thích mạnh Yên Nhiên, anh muốn Mạnh Yên Nhiên lưu lại đây, nhưng vì cao ngạo không biết nói như thế nào, vì vậy tìm một người như cô đến giả trang làm người phụ nữ của anh. . . . . .

Huấn luyện viên thối cũng thật là, cần giúp một tay thì cứ nói thẳng đi, còn làm ra chuyện này để hù dọa cô. Lần này mINNA/D/D/L.Q.D, coi như là bọn họ lợi dụng lẫn nhau, không thiếu nợ lẫn nhau.

Ngải Tiểu Tiểu vẫn cúi đầu không nói lời nào, chẳng qua là khi cô nhìn thấy Kỳ Tuấn nhấn mở thang máy, chân dài cũng một bước bước vào thang máy, không khỏi hơi sững sờ, “Cái đó. . . . . . Anh không cần phải đưa tôi đi xuống, tôi tự mình bắt xe là được rồi.” Cô nói.

“Em cho rằng tôi sẽ để cho em rời đi một mình?” Kỳ Tuấn nhíu lông mày, bàn tay vẫn nắm thật chặt bàn tay nhỏ bé của cô không chịu buông.

“Em cho rằng tôi sẽ để cho em rời đi một mình sao?” Kỳ Tuấn nhíu lông mày, bàn tay vẫn nắm thật chặt bàn tay nhỏ bé của cô không chịu buông.

“Ách. . . . . . Anh không phải đưa tôi về, những bạn bè kia vẫn chờ anh.” Ngải Tiểu Tiểu cố gắng hết sức để cho mình giữ vững nụ cười, anh không có ý định bỏ lại cô, Minna?sakai?lqd cô đã rất thỏa mãn rồi.

“Còn có. . . . . .” Cô nhìn đôi đang ở chung một chỗ tay của hai người, “ở đây không có người khác, chúng ta không cần lại diễn trò nữa rồi.”

“Em cho rằng tôi đang diễn trò sao?”Kỳ Tuấn cắn răng một cái, anh đã phải làm như vậy mà người phụ nữ chậm chạp này vẫn không phát hiện một chút xíu tâm ý nào của anh sao?

Diễn trò thật sao? Khóe môi xinh đẹp chợt nâng lên một nụ cười tà mị, Kỳ Tuấn quay người lại đưa hai cánh tay ra chống đỡ vách tường thang máy, giam cầm Ngải Tiểu Tiểu ở trong lòng mình.

” Anh. . . . . . Anh muốn làm gì?” Bị hơi thở nguy hiểm của phái nam bỗng nhiên đập vào mặt, Ngải Tiểu Tiểu rụt lùi cơ thể về phía sau theo bản năng, tiếc rằng sau lưng không chỗ có thể cho cô lui được nữa.

” Em cho là đang diễn trò sao? Đừng quên em nói, tôi là người đàn ông của em, em là người phụ nữ của tôi.”Âm thanh trầm thấp bay lượn ở bên tai, Ngải Tiểu Tiểu còn đang ngẩn người, cánh môi đã bị Kỳ Tuấn đột nhiên chiếm lấy.

Lướt qua trằn trọc. . . . . .

Nhiệt độ thân thể Ngải Tiểu Tiểu bỗng nhiên tăng cao, trong đầu trống rỗng bỗng oanh một tiếng. Ý loạn tình mê, cô cũng không có thời gian để suy nghĩ ý nghĩa của nụ hôn này.

Chỉ là trốn tránh theo bản năng, lại bị giam cầm chặt hơn. Nụ hôn này cũng có chút tương tự với mấy lần trước, nhưng rồi lại dịu dàng khác thường, làm cho cô cảm thấy ảo giác như là đang đặt mình trong gió xuân, dần dần quên đi kháng cự.

Kỳ Tuấn không dừng lại được sự thoả mãn khi hôn cô, trong lòng căng đầy tình cảm không cách nào giải thích được, mùi vị của cô vẫn tuyệt vời đến mức không thể tả được như cũ, cảm giác xôn xao mừng rỡ như điên dường như muốn sôi trào trong người anh.

Nụ hôn triền miên thật lâu dường như làm tiêu hao tất cả dưỡng khí trong lồng ngực Minna? l q d Ngải Tiểu Tiểu. . . . . .

Cho đến khi thang máy đến lầu một, cô mới phát hiện bên ngoài thang máy thủy tinh có người đang nhìn về phía bên này. Cô lập tức mắc cỡ đỏ bừng mặt, đẩy Kỳ Tuấn ra, che mặt chạy ra khỏi Hào Đình.

” Em chạy cái gì?”Kỳ Tuấn chặn ngang người kéo cô lại, bàn tay kéo cô về pía ven đường, ” chờ tôi ở đây, tôi đi lái xe.”

” không. . . . . . Không cần, Mạnh tiểu thư vẫn còn chờ anh ở trên kia, tôi thuê xe là được rồi.” Từ đầu đến cuối Ngải Tiểu Tiểu chỉ nhìn mũi chân của mình, không dám ngẩng đầu nhìn vào mắt Kỳ Tuấn. Cô là người phụ nữ của anh, anh là người đàn ông của cô, vốn là quan hệ rất đơn giản, nhưng Mạnh Yên Nhiên đột nhiên xuất hiện làm cho lòng cô loạn lên.

“Đáng chết! Chuyện này có liên quan gì đến Mạnh Yên Nhiên?”Kỳ Tuấn nhíu mày trừng cô, chẳng lẽ một nụ hôn còn chưa thể làm cho cô hiểu tâm tư của anh, tiểu nha đầu này, nhất định anh phải Bá Vương ngạnh thượng cung dẫn cô lên giường, cô mới chịu tỉnh táo chắc.

Anh tức giận, bởi vì mình làm trễ nải thời gian quý giá của anh rồi sao? Chỉ là, điều này có thể trách cô à, là chính bản thân anh nhất định đưa cô chứ. Ngải Tiểu Tiểu bĩu bĩu môi, còn tốt bụng thúc giục, “Mau trở về đi thôi, tôi nghĩ mục đích anh muốn đã đạt được. Mạnh tiểu thư đã bị kích thích rồi, tâm tư của cô ấy rất rõ ràng, trong lòng cô ấy cũng có anh.”

“Em nói cái lời nói chó má gì vậy!” rốt cuộc Kỳ Tuấn không nhịn được mà rống giận ra tiếng, hận không thể bổ cái đầu nhỏ của cô ra xem bên trong có phải là cấu tạo bằng bê tông cốt thép hay không. Nha đầu này không phải cực kì thông minh tinh quái sao? Sao lại có thể thành ra tên ngốc thế này! Anh vô cùng hoài nghi, cô là đang giả bộ.

“Là lời nói thật mà! không phải Mạnh tiểu thư là người trong lòng anh hay sao? Cô ấy phải ra nước ngoài, anh để cho tôi giả làm người phụ nữ của anh đến để kích thích cô ấy, mục đích cũng đã đạt được. Đấng mày râu như anh làm gì mà nhăn nhăn nhó nhó như vậy, không bỏ được thì nói không bỏ được, nếu không tôi đi nói giúp anh. . . . . .”Ngải Tiểu Tiểu tiếp tục làm một người khéo hiểu lòng người khác.

“Câm miệng!”Kỳ Tuấn chẳng thèm giải thích cái gì. Thô lỗ lôi kéo cô trở về khách sạn.” Ngải Tiểu Tiểu, đừng trách tôi, đây đều là do em ép!”

“a. . . . . . Anh làm gì vậy? Buông ra!”Ngải Tiểu Tiểu bị hành động đường đột của anh nhiên hù dọa, ra quyền cước đấm đá phản kháng theo bản năng. Nhưng mà, nếu cô đối phó d/d.l q d Minna mấy người đàn ông bình thường thì không tốn sức chút nào, ở trước mặt anh lại hoàn toàn biến thành hành động khoa chân múa tay.

Đi vào khách sạn thấy cô còn giãy giụa mạnh mẽ, Kỳ Tuấn một tay ôm ngang lấy cô. Anh đã rất nhượng bộ rồi, lấy ra tất cả tính nhẫn nại đời này cho cô.

Lại không ngờ được chỉ lấy được bộ dạng cô cố ý giả bộ ngu, hừ, con mồi anh chọn trúng, lại muốn chạy đi dưới mí mắt của anh sao? Không có cửa đâu, nhảy cửa sổ cũng không được!

Dùng hết hơi sức toàn thân ôm cô thật chặt, Kỳ Tuấn anh đã từng quét sạch ngàn quân địch, anh cũng không tin bây giờ ngay cả một tiểu nha đầu anh cũng không bắt được!

Lần nữa tiến vào thang máy, lần này anh trực tiếp ấn xuống tầng 18.

Ngải Tiểu Tiểu bị giam cầm toàn thân thấy mấy cái chữ kia, chợt nghĩ đến Mười tám tầng Địa Ngục.

Kỳ Tuấn đưa cô vào một gian phòng lộng lẫy, tiến gian vào phòng, anh cúi đầu cuồng bạo hôn cô. Nhiệt tình giữ kín bấy lâu cùng khát vọng sinh lý làm cho anh bộc lộ ra thiên tính của thợ săn nguy hiểm. Anh đè cái ót của Ngải Tiểu Tiểu lại, không cho cô cơ hội thở dốc, một đường lảo đảo hôn vào phòng ngủ. . . . . .

” Ầm. . . . . .” Cô như túi vải bị hung hăng ném lên giường, thân thể tinh tráng mạnh mẽ của người đàn ông trực tiếp đè lên cô.

Ngải Tiểu Tiểu sợ hãi, khiếp đảm nhìn anh.

” Huấn. . . . . . Huấn luyện viên, trò đùa này diễn quá lố rồi, tôi…tôi muốn thôi diễn. . . . . .”

” câm miệng!”Anh lạnh lùng mắt nhìn xuống cô, ” đừng nói với tôi hai chữ ‘ diễn trò ’ này nữa. Tôi để cho em làm người phụ nữ của ôi, ai cho em đóng kịch, hả?”

Ngải Tiểu Tiểu nheo mắt lại, Minna? lqd? không đúng, người bị phụ chính là cô, người nên nổi đóa cũng nên là cô chứ, tại sao anh lại có vẻ tức giận đùng đùng như vậy, đây là điển hình của ‘ vừa ăn cướp vừa la làng ’.

Nhưng khi cô chống lại tròng mắt đen sáng suốt thâm trầm này thấy cả người anh tràn ngập uy nghiêm làm người ta không dám nhìn gần, lại làm cho cô không tự chủ được mà can đảm, ” Kỳ Tuấn, anh tức giận như vậy thì sao, nóng giận hại đến thân thể. Nếu như là tôi có chỗ nào làm không tốt, chúng ta có thể ngồi dậy nói tử tế chứ sao.”

“Tự mình kiểm điểm!” lửa giận của anh càng lớn hơn, trừng cô.

Ngải Tiểu Tiểu trợn mắt một cái, Phát-xít! Anh lại được một tấc lại muốn tiến lên một thước rồi.

Nhìn thái độ xem thường của cô, Kỳ Tuấn nhíu tròng mắt đen lại, vẻ mặt lãnh khốc còn đáng sợ hơn khi tức giận. Chẳng thèm lãng phí ngôn ngữ cùng tinh lực giải thích, anh duỗi bàn tay to lớn mạnh mẽ xé áo đầm ngắn trên người Ngải Tiểu Tiểu ra.

” a. . . . . . anh làm gì vậy?”Ngải Tiểu Tiểu che bộ ngực đột nhiên mát mẻ của mình, choáng nha, anh muốn quyết tâm.

Kỳ Tuấn hơi cúi người xuống dí sát gương mặt tuấn tú lại gần cô, môi mỏng cười đến tà mị, ” Em còn cho là đây vẫn chỉ là diễn trò hay sao?”

Ngải Tiểu Tiểu lắc đầu một cái, ” đây không phải là diễn trò, người này là đang tinh trùng lên óc!”

” Ngải Tiểu Tiểu!”Kỳ Tuấn nheo con mắt lại đầy nguy hiểm, không phân rõ trong cơ thể đang bùng lên là lửa giận, hay là gì nữa. Môi lưỡi giận dữ với tốc độ sét đánh hôn Ngải Tiểu Tiểu, từ môi đỏ mọng hoàn mỹ xuống xương quai xanh, một đường hướng xuống, bàn tay cũng không có khách khí nhóm lên lửa ở trên người cô.

Ngải Tiểu Tiểu lo lắng uốn éo người, cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ này, cuốn lấy toàn bộ thân thể.

” không cần. . . . . . Buông tôi ra!”Cô bắt đầu giãy giụa kịch liệt. Nếu như không có Mạnh Yên Nhiên, những gì anh làm cô còn có thể miễn cưỡng tha thứ dễ dàng. Nhưng mà tại sao bây giờ rõ ràng đã có người phụ nữ trong lòng vẫn còn không chịu buông tha cô. Ngải Tiểu Tiểu cảm thấy mình rất đáng thương, nước mắt không biết từ lúc nào đã làm ướt gương mặt.

Dáng vẻ điềm đạm đáng yêu này làm cho trái tim Kỳ Tuấn bỗng chốc căng thẳng. Đáng chết! Dáng ẻ bây giờ của cô này làm cho anh cảm giác như mình đang cường bạo.

Ách. . . . . . Trên thực tế lần đầu tiên, anh là dùng sức mạnh, cho nên lần này nhìn ” Tiểu Bạch Thỏ ” dưới người, Min/na?Sa/kai? D/d?L Q D rất muốn ăn, mà lại không có mặt mũi mạnh mẽ xuống tay. Chỉ là, vấn đề bọn họ có diễn trò hay không, nhất định hôm nay phải làm cho cô rõ ràng.

“Không muốn tiếp tục, phải trả lời vấn đề.”Anh nắm chặt lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, cố gắng hết sức đưa mắt lên phía trên, không dám nhìn loạn, chỉ sợ thú tính lại đại phát một lần nữa.

” cái gì?”Cảm thấy hô hấp nồng đậm của anh thổi lất phất qua gò má, cũng cảm thấy anh vô cùng ẩn nhẫn, Ngải Tiểu Tiểu thoáng khôi phục cảm xúc nháy mắt mấy cái hỏi, vấn đề mới vừa rồi cô bởi vì quá sợ hãi thật sự không nghe rõ.

” đáng chết, em đang quyến rũ tôi sao?”

” không có.”Cô vội vàng lắc đầu, đáng thương nhìn anh. Cô thật rất oan uổng, ” toàn thân tôi thật sự chưa làm gì cả.”

” Em làm.”Anh cắn răng.

” cái gì?”Cô dám thề với trời, cô không hề nhúc nhích.

” mắt, em đang nhìn trộm.”

Ách. . . . . . Ngải Tiểu Tiểu nháy mắt mấy cái nữa, bỗng nhiên ngẫm ra lời của anh, hai mắt lập tức nhắm nghiền.

” từ từ đã.”Anh rống lên một tiếng rồi hung hăng hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô, trừng phạt giống như làm nhục giác quan của cô. Khi anh hung hăng hôn xuống, Ngải Tiểu Tiểu thiếu chút nữa đã bỏ vũ khí đầu hàng, nếu không phải bàn tay to của anh không thành thật sờ đến ngực của cô, cô thề cô nhất định sẽ chết chìm ở trong nụ hôn của anh. . . . . .

Lại một lần nữa không bị chống cự, Kỳ Tuấn không có cố ý cưỡng cầu, anh lật người nằm ở bên người Ngải Tiểu Tiểu. Sợ cô chạy trốn, hai giang cánh tay ôm chặt cô, vùi gương mặt tuấn tú vào cần cổ của cô, ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ, nhất thời trầm tĩnh. Kể từ cái đêm kia của hai năm trước, mùi hương này đã nằm sâu trong đầu anh.

Ngày thứ nhất, anh đi qua bên người cô, anh đã nhận ra cô.

Sau đó, sự quật cường của cô, sự lỗ mãng của cô, vẻ đáng yêu của cô. . . . . . Một chút xíu cũng đều in vào trong mắt của anh, khuấy đảo trái tim vắng lặng lạnh lùng của anh, D D LQD Minna từ đó xua cũng không ra, quên cũng không được. . . . . .

” Ngải Tiểu Tiểu, em nhớ lấy, bất kể cho tới khi nào, em đều là người phụ nữ của anh!”

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.